Chuyện xảy ra ở một vùng quê bắc bộ, Bà nội tính tình hiền lành thật thà ở nhà trông cháu cho con đi làm. Bố mẹ cháu làm công nhân. Chỉ vì hộp sữa thừa cháu hút không hết vứt bỏ, bà lắc vẫn còn một ít, bà tiếc hút lại. Nhưng vừa cầm lên hút thì bố cháu về. Với bộ mặt hằm hằm anh ta dấm dẳn:
- Tôi mua sữa cho cháu uống chứ có phải cho bà uống đâu, hóa ra cứ nói là mua cho con không ngờ toàn bà nội uống hết của cháu.
- Không phải thế đâu con! Nó vứt đi rồi mẹ lắc thấy còn tiếc hút lại thôi.
- Bà bị bắt tận tay mà còn chối à, không biết con tôi ở nhà có được bà cho ăn uống hay không nữa.
Nước mắt bà trào ra. Bà thanh minh mà người con trai một mực không tin. Bà thề bà mà như thế với cháu thì bà chết không nhắm được mắt. Thằng con trai được thể chửi bà: "Bây giờ bà muốn gì? Sao bà không chết đi cho nhẹ nợ. Nuôi con đã khó khăn rồi giờ còn sữa cho bà thì lấy đâu ra. Cứ bảo sao tốn tiền sữa hôm nay mới biết vì sao!".
Bà khóc rất nhiều bế cháu đi chơi hàng xóm cũng bị người ta dè bỉu bà nội uống hết sữa của cháu. Bà nói với thằng con trai tao nhục không biết giấu mặt vào đâu bây giờ tao chỉ muốn chết thôi.
- Bà đi chết đi, để tôi chở bà đi chết.
Bao nhiêu cơn uất hận dồn lên, bà bảo: Mày chở tao ra sông lớn, tao nhảy cầu tự tử cho mày hài lòng. Tưởng rằng thằng con trai biết ăn năn hối lỗi, ai dè nó lấy xe máy chở bà đi thật. Nó chở bà qua mấy cầu nhỏ bà không muốn nhảy, nó rồ ga chạy xe đến cầu lớn rồi thách thức: Đấy, Bà có giỏi thì nhảy đi tôi xem! Nước mắt bà nghẹn ngào: Mẹ muốn chết được ở bên bố con, con chở mẹ về lấy ảnh bố được không?
- Bà ở đấy đi, tôi về lấy được rồi! Thằng con quay đầu xe với nét mặt hầm hầm, vun vút lao đi. Bà ngồi trên cầu xót xa cho cuộc đời mình. Nuôi con một mình, miếng ngọt, miếng bùi nhường hết cho con. Bao năm tháng bà mò cua bắt ốc, làm mấy sào ruộng vất vả để con được no đủ. Bà không nghĩ đến một ngày bà chết một cách ê chề tủi nhục như vậy. Nhưng sống còn ý nghĩa gì khi con nó đối xử như thế với mình. Hơn thế nữa giờ mình già rồi, không làm gì được cho con cháu, sau này ốm đau nằm đó còn khổ hơn... Cứ miên man suy nghĩ, rồi trời sầm tối dần.
Đã 5 tiếng trôi qua mà không thấy thằng con mang di ảnh của chồng tới. Bà thấy trong lòng bồn chồn, bà quyết định trở về nhà. Bà về đến cổng đã thấy mọi người kéo đến nhà bà rất đông. Thằng con bà phóng xe không để ý đường, đã tông vào xe khác, văng ra và đập đầu xuống đất, chết vì dập não. Bà không giận nổi con nữa, mà trào lên một nỗi xót thương vô bờ. Bà ôm lấy xác con gào khóc, "cũng tại mẹ đã hút hộp sữa thừa của cháu mà ra nông nỗi này..." Bà đã ở lại trông cháu chứ không có ý định tự tử nữa.